3333WINCá cược và giải trí trực tuyến
Cổng thông tin 33WIN dành cho người chơi Việt Nam

Góc Nhìn 33WIN: Galan: Thưởng thắng trận ở Thái Lan là đi tiệm massage 16 tầng; đồng đội Indonesia xếp sách làm “kết giới” chống ma

33WIN chia sẻ: Cựu cầu thủ trẻ Atletico từng đá bóng ở 16 quốc gia Jose Galan nhận phỏng vấn chương trình El After de Post United, kể những giai thoại kỳ lạ ở các nước — trong đó có chuyện đồng

Góc Nhìn 33WIN: Galan: Thưởng thắng trận ở Thái Lan là đi tiệm massage 16 tầng; đồng đội Indonesia xếp sách làm “kết giới” chống ma

33WIN sân vận động, bài và xu vàng

Cựu cầu thủ trẻ Atletico từng đá bóng ở 16 quốc gia Jose Galan nhận phỏng vấn chương trình El After de Post United, kể những giai thoại kỳ lạ ở các nước — trong đó có chuyện đồng đội Indonesia xếp sách làm “kết giới” chống ma, cả đội đòi đổi khách sạn vì bị “ám”.

Anh đã trải qua điều gì ở Gibraltar?

Ảnh

Đó là năm tệ nhất về mặt thi đấu lẫn đời sống cá nhân. Tôi ly hôn với mẹ của các con; cô ấy không chịu nổi cuộc sống bóng đá chạy ngược chạy xuôi. Cô ấy nói tôi mang bóng đá vào mọi ngóc ngách cuộc sống — đúng vậy.

Mang theo hai con gái, không có người thân gần để nhờ cậy, chúng tôi trải qua giai đoạn đáy rồi quyết định chia tay. Đó là lần đầu tôi mang vấn đề ngoài sân vào sân, thậm chí chẳng muốn đá nữa, mất hết nhiệt huyết với trận đấu; đồng đội đều thấy tôi lúc nào cũng ủ rũ. Tôi suýt treo giày.

Làm sao thoát khỏi đáy Gibraltar?

Ảnh

Một người bạn Alex mà tôi quen ở Qatar xuất hiện. Anh này mua một CLB ở Bờ Biển Ngà theo mô hình khảo sát cầu thủ, ký rồi bán lại. Anh muốn tôi đến kể câu chuyện của mình cho cầu thủ địa phương — đá bóng ở nhiều nước đến thế, sáu lần phẫu thuật vẫn không bỏ. Tôi cần đổi môi trường một tháng, cũng luôn muốn làm gì đó cho châu Phi. Tôi mang theo vài đôi giày của cầu thủ Algeciras và của chính mình, coi như chút hỗ trợ.

Đến nơi thấy cầu thủ bán chuyên, thậm chí gần chuyên nghiệp, đá chân đất, uống nước hút thẳng từ túi nhựa — lúc đó tôi chợt nghĩ: ở nhà mình còn phàn nàn gì? Chê đá ở Gibraltar chán, nhìn những người này… câu kinh điển “tôi khóc vì không có giày, đến khi gặp người không có chân” chính là hiện thực trần trụi.

Sao lại ra sân đá bóng ở Bờ Biển Ngà?

Ảnh

Một bữa tối Alex nói: anh ơi, đá luôn đi. Anh bảo người châu Âu chưa từng đá bóng ở Bờ Biển Ngà, tôi là người Tây Ban Nha đầu tiên, có thể làm gương cho trẻ em. Chúng tôi liên hệ LĐBĐ Gibraltar xác nhận được phép. Rồi chuyện châu Phi chẳng bao giờ theo lẽ thường — một trận bão hoãn trận đấu. Tôi về Barcelona học trước, vừa về Sotogrande thì anh gọi: chung kết đổi sang Thứ Bảy. Tôi bay lại, Thứ Năm – Thứ Sáu tập cùng.

Một hôm ăn cùng nhau, ăn món salad rồi bụng khó chịu nôn ói. Nửa giờ trước trận, tôi ngồi trong xe mồ hôi lạnh. Nhưng phải đá — không thì làm gương kiểu gì? Cắn răng vào sân, đá khoảng 80 phút, kiệt sức, nhưng chúng tôi thắng và lên hạng! Đó là cấp giải hay nhất tôi từng đá.

Họ không trả lương, nhưng cảm giác giải tỏa vô song — giúp bạn lên hạng, giúp người ở đó hoàn thành ước mơ. Sân chật cứng, họ gọi tôi “LeBron” vì tôi là người da trắng. Sau trận có anh chàng đột nhiên xách một con gà mái lên ăn mừng. Đó mới là bóng đá — cuối cùng bạn chẳng quan tâm gì khác, chỉ muốn thắng.

Đã chạy qua nhiều nước, ăn ở đâu hợp khẩu vị nhất?

Ẩm thực Thái Lan phong phú đa dạng, tôi mê. Còn món Lebanon, Jordan — cả ẩm thực thế giới Ả Rập đều là sở thích. Tôi gan dạ, rắn, cá sấu, tim vịt, cá ngựa, côn trùng đều thử. Thịt cá sấu Indonesia ăn như thịt gà, tôi khá thích. Thịt rắn thì bình thường. Nhưng dạ dày tôi vốn khá “mong manh”, bẩm sinh hơi hội chứng ruột kích thích. Ngày thi đấu tôi gần như không ăn, ít nhất phải ăn trước năm giờ.

Bữa tiệc điên rồ nhất thế nào?

Thời ở Thái Lan, cứ thắng là chủ tịch ngoài tiền thưởng còn đưa cả đội đến tiệm massage 16 tầng do ông mở. Bàn đầy rượu thịt, muốn gì có nấy. Tuyệt nhất là người nhà cầu thủ cũng đi vì có karaoke — họ hát, đàn ông nhảy, không khí hơi mơ hồ, lãng đãng.

Người Thái vốn thích vui, đặc biệt mê karaoke, bia đầy đá. Tiệc là chuyển chỗ hát karaoke. Indonesia cũng tương tự, nhưng ở Tây Ban Nha chúng tôi không chơi kiểu đó.

Khoảnh khắc nguy hiểm khiến anh nghĩ “nguy rồi” là gì?

Thời ở Jordan đúng lúc tổ chức khủng bố hoành hành. Jordan giáp Iraq và Syria; một phi công Jordan bị bắt cóc rồi bị thiêu sống để thị uy — vụ đó rất lớn. Trận ra mắt ở Jordan tôi còn mặc thêm áo thun đặc biệt ngoài áo đấu, in cờ Jordan và hình máy bay, cùng khẩu hiệu tiếng Ả Rập lên án khủng bố.

Lúc đó trên trời thường có tiêm kích gầm rú, thành thật mà nói khá sợ. Nhưng công bằng mà nói, ngoài phố Jordan tôi chưa từng cảm thấy không an toàn. Ngược lại, sống ba năm ở Canada — nơi các con gái sinh ra — tôi lại thấy sợ hơn: từng chứng kiến có người bị bắn giữa phố ở trung tâm thành phố. Giờ tôi ở San Francisco, đôi khi cũng thấy bất an. Đi bộ ở San Francisco phải cảnh giác hơn nhiều so với châu Á; Hồng Kông an toàn cực kỳ, Trung Đông cũng khá an toàn.

Áo đấu đổi vui nhất là chiếc nào?

Có chiếc của Rodri, đổi khi đá ở Hồng Kông — chiếc của Man City. Tôi luôn ngưỡng mộ anh ấy, nhờ xin một chiếc. Anh đưa chiếc của mình: một tay áo vàng neon, tay kia hồng neon, nền đen, đẹp phát khiếp. Lúc đó còn trước khi anh đoạt Quả bóng Vàng! Giờ tôi nói: anh ơi, hối hận vì đưa rồi chứ, chiếc áo này giá trị lắm!

Còn áo của Xavi ở CLB cuối cùng tại Qatar, và một chiếc áo tuyển Tây Ban Nha khoảng năm 2000 có chữ ký của anh. Chiếc không lấy được? Guti. Năm đó chúng tôi đại diện Tây Ban Nha đá ở Thành phố Thể thao Las Rozas, tôi xin anh không cho! Anh là thần tượng của tôi — xem Real 90 phút tôi chỉ dõi theo anh.

Giai thoại siêu thực nhất là gì?

Ngoài sân, chọn vụ Indonesia. Một đồng đội nói cả đêm không ngủ vì đánh nhau với ma. Anh cho tôi xem phòng: quanh giường chất đầy sách, bảo đó là “kết giới”, ma không vào được. Mọi người nghe nghiêm túc. Ngay cả ông bầu của tôi cũng tin — ông làm công chứng ở Indonesia, bảo dạo này ngủ kém vì chỗ tôi ở sát sông, người Indonesia nói ven sông ma quỷ tập trung nhất. Còn người nói chỗ đó từng là nhà tù thời thuộc địa Hà Lan nên ma không buông tha.

Ở Thái Lan cũng từng xảy ra: cầu thủ tập thể đòi đổi khách sạn, bảo khách sạn đó ma quá nhiều. Họ mặt nghiêm nghị, bạn chẳng dám cười. Siêu thực quá.

Cập nhật: 2026-08-12 14:25